Running Stories

Một trải nghiệm chỉ có thể được thực hiện bằng chính đôi chân bạn

taroko marathon

Câu chuyện được kể bởi Chris Graham – VĐV tham dự giải Taroko Gorge Marathon 2012…

Nếu như tình trạng “đụng tường” là nỗi sợ chung của những người chạy bộ, thì ở giải Taroko Gorge Marathon, lần đầu tiên tôi lo lắng rằng “bức tường” sẽ đụng tôi. “Bức tường” mà tôi nhắc đến chính là những vách núi đá cẩm thạch cao sừng sững và những tảng đá treo mình lơ lửng trên đầu tôi như thách thức trọng lực trên suốt đường chạy. Khe núi dài 18km ở phía đông Đài Loan này quả là bối cảnh cho một trong những giải marathon ấn tượng nhất châu Á.

Vào thế kỷ 16, các nhà thám hiểm người Bồ Đào Nha đã từng trầm trồ trước vẻ đẹp nguyên sơ của đảo quốc Đài Loan và đặt cho hòn đảo tên gọi “Formosa” (nghĩa là “xinh đẹp”). Trong đó, hẻm núi thuộc công viên quốc gia Taroko được ca ngợi là một trong những nơi có phong cảnh đẹp ngoạn mục nhất đảo quốc này. Tương truyền rằng hẻm núi được đặt tên khi một thổ dân bước ra khỏi khe núi và nhìn thấy đại dương lấp lánh ở đằng xa. Anh thốt lên rằng, “Taroko” – một từ trong tiếng bản địa nghĩa là tuyệt vời và đẹp đẽ.

Quả thật, chính bản thân tôi cũng sửng sốt trước cảnh đẹp của hẻm núi ấy. Sau 5km khởi động nhẹ nhàng, chúng tôi bước vào con đường dẫn thẳng từ mực nước biển lên đến độ cao 500 mét. Mặc dù đường chạy gần như bằng phẳng thì khi càng chạy, đôi chân tôi lại càng cảm nhận được độ dốc qua từng cây số.

Đường chạy cũng chính là con đường duy nhất xuyên qua hẻm núi. Tuyến đường này trước kia được quân đội Nhật Bản xây dựng trong thời kỳ chiếm đóng Đài Loan trước năm 1945 và sau đó được mở rộng sang phía tây dưới thời trị vị của Tưởng Giới Thạch để hình thành Đường cao tốc Xuyên đảo đầu tiên. Con đường uốn lượn quanh co giữa những vách đá cẩm thạch rồi bắt qua dòng sông Liwu xanh màu ngọc lam cuộn trào tung bọt trắng xóa.

Sau khoảng 10km chạy dọc hẻm núi, con đường bỗng chốc hẹp lại, và những đường hầm xuyên qua vòm đá trở nên tối đi. Phần mái vòm lởm chởm bên trong hầm thấp đến mức tôi phải tránh xa vách hầm vị sợ va đầu vào đá. Dù vậy, không gian tối tăm bên trong lại đem đến cảm giác nhẹ nhõm, xua đi ánh nắng chói lòa khiến nhiệt độ lên đến 24 độ C bên ngoài.

Dọc theo con đường, tôi có thể nhìn ngắm những chiếc cầu gỗ cũ kỹ treo lơ lửng trên vách núi, những thác nước đổ ào ạt xuống lòng sông, và những ngôi đền cổ nép mình giữa tán cây. Tất cả đều khiến tôi cảm thấy như đi ngược thời gian, quay về một vùng quá vãng nào đó.

Đáng tiếc thay, “bức tường” duy nhất khiến tôi đau khổ là một thứ từ trên cao rơi xuống: mưa. Ở khu vực miền núi này, thời tiết có thể thay đổi đến chóng mặt. Khi mưa xuống cũng là lúc năng lượng dự trữ của tôi cạn kiệt, và những bước chạy đều đặn của tôi trở nên loạng choạng. 7km cuối cùng trôi qua chậm chạp, đau đớn và ướt sũng. Thời gian hoàn thành 4:47 của tôi không lấy gì làm ấn tượng khi nhà vô địch chỉ mất 2:24. Nhưng với nhiều người tham dự, thời gian chẳng còn quan trọng gì nữa trên một đường chạy đẹp nên thơ thế này.

Zoltan Hegedus, một người Hungary sống tại Đài Loan 12 năm, chia sẻ rằng với anh đây không chỉ là một cuộc chạy, mà còn là cơ hội đến một nơi đẹp đẽ, hít thở bầu không khí trong lành… nhất là khi thành phố quá chật chội. Anh đã từng đến đây nhiều lần, nhưng thường là bằng xe hơi, nên không thật sự dành thời gian ngắm nhìn trọn vẹn vẻ đẹp của cảnh quan xung quanh. Cả Zoltan và tôi đều đồng ý rằng: “Bạn sẽ luôn khám phá được những điều mới lạ khi chạy marathon.” 

Đó là những kỷ niệm đẹp đẽ mà Taroko Gorge Marathon để lại trong lòng Chris Graham. Còn bạn thì sao? Bạn có muốn một lần trải nghiệm cung đường ngoạn mục này không?

ĐĂNG KÝ NGAY

Mọi thắc mắc cần giải đáp, đừng ngần ngại liên hệ với chúng tôi.

Inbox The Running Hub

Hoặc gọi đến hotline: 085 662 2004

 

Nguồn: South China Morning Post
Biên dịch bởi: The Running Hub

Join the discussion